Cuộc chơi này dành cho các nước phát triển, khi họ mang công nghệ và sử dụng vùng đất của các nước đang phát triển làm sân chơi. Họ cam kết trên những tờ giấy ký kết các hiệp định thương mại mờ ám. Các nước phát triển tạo ra công nghệ tiên tiến nhưng không được phép áp dụng ngay tại đất nước của mình. Thay vào đó, họ tìm kiếm những vùng đất có chính phủ yếu thế để thực hiện các dự án mang lại lợi nhuận cao. Người thắng cuộc là những nhóm người ở các quốc gia phát triển. Tại các nước đang phát triển, họ chỉ cần chi một ít tiền để thuê người bảo vệ, và người dân trở thành những con mồi trong trò chơi này.
Các công xưởng được xây dựng như những khu công nghiệp. Ở đây, thuế đất rất rẻ, nhân công địa phương cực kỳ rẻ mạt. Hàng hóa được sản xuất bởi chính người dân địa phương và xuất khẩu tiêu thụ trên toàn thế giới với giá cao ngất ngưởng. Thuế xuất khẩu các mặt hàng do các công ty lớn ở châu Âu cũng thấp gần bằng tiền xăng dầu để vận chuyển. Một vấn đề lớn đối với các nước đang phát triển là họ mất đất canh tác, và người dân không còn làm chủ khi vào làm công cho người nước ngoài.
Người nông dân vốn có đất canh tác, nhưng sau khi bị bán cho một nhóm người với giá rẻ, tất cả đất đai được gom lại thành khu công nghiệp. Các nhà máy được dựng lên bằng mái tôn, máy móc từ nước ngoài được đưa đến để tạo thành các công xưởng lớn. Người nông dân từ chủ đất trở thành người làm thuê trên chính mảnh đất của mình. Họ làm việc từ 8 tiếng đến 12 tiếng mỗi ngày, và phải sống trong điều kiện tồi tệ.
Cuộc chơi này không công bằng, chỉ có lợi cho những người giàu có. Ở các tỉnh trồng trái cây, người Trung Quốc vào thu mua tất cả trái cây với giá rẻ. Người nông dân trước đây có thể tự trồng trái cây để bán, nhưng giờ đây lại gặp khó khăn. Khi đã trở thành người cung cấp cho một đầu mối, họ bị ép giá và không còn lựa chọn nào khác. Cuối cùng, họ lệ thuộc vào các chủ vựa buôn Trung Quốc.
Nhiều người, vì bị ép giá, đã nghĩ ra cách dùng xe tải chở trái cây lên thành phố lớn để bán với giá cao hơn. Nhưng việc này không hề dễ dàng. Nhiều chuyến xe từ nhà vườn lên thành phố phải đi xa, đến nơi có khi không có chỗ bán, hoặc bị phạt vì đậu xe sai quy định. Người dân ở thành phố đã quen với cách bán buôn ngoài chợ, không phải ai bán cũng được mua. Nhiều chuyến hàng cam, xoài giải cứu sau những chuyến đi toàn thua lỗ, dẫn đến việc không có lãi.
Một quốc gia đang phát triển khó có thể biết chính sách nào tốt hay xấu khi chưa từng ra nước ngoài. Khi các nước châu Âu đưa các dự án vào, họ chỉ nói về những lợi ích trước mắt mà không đề cập đến tác động môi trường hay hệ lụy lâu dài cho người dân. Khi đã ký kết, việc rút lui trở nên khó khăn.
Rất nhiều sản phẩm được sản xuất tại các nước đang phát triển nhưng lại phải mua hàng từ nước ngoài. Ví dụ, một sản phẩm sản xuất ở Campuchia có nhãn “Made in Cambodia” nhưng không được phép bán cho người Campuchia, mà chỉ được xuất khẩu đi châu Âu. Nhiều người phải ra tận châu Âu để mua hàng về bán lại cho người dân với giá cao. Nếu cuộc chơi công bằng, không ai muốn tham gia.
Để một doanh nghiệp phát triển và làm ăn chân chính rất khó, nên những người có tiền thường chọn cách gian lận. Họ không vi phạm luật, nhưng luật do chính họ tạo ra. Trong các điều luật, họ quy định không được làm hàng giả, hàng nhái và không được trốn thuế. Đây chỉ là trò chơi mà người chơi tự tạo ra luật có lợi cho mình.
Cuối cùng, người giàu ngày càng giàu hơn, người nghèo ngày càng nghèo. Người nghèo bị bào mòn sức lực, bởi khi trẻ họ làm trong các công xưởng cho đến già và bị sa thải. Đồng tiền họ kiếm được chỉ đủ cho cuộc sống hàng ngày và con cái đi học. Con cái họ cũng vậy, được học hành nhưng sau này cũng phải đi làm cho các nước phát triển. Người công nhân từ nông dân kéo dài một thế hệ làm công cho đến con, đến cháu, họ trở thành những cỗ máy bị điều khiển bởi các nước phát triển.
Ngày nay, các nước phát triển tạo ra phần mềm KPI để theo dõi năng suất lao động. Họ tính toán một giờ người lao động tạo ra bao nhiêu sản phẩm. Người làm công trở thành cỗ máy được gắn kèm máy tính đo lường mức độ làm việc. Nếu ai làm việc tốt thì được ở lại, còn ai làm không tốt thì bị loại. Nhưng không thể không đi làm, vì họ không còn gì trong tay cả. Họ phải làm việc đến cuối đời mà không thể ngóc đầu lên nổi.
Phần mềm KPI trở thành công cụ theo dõi hiệu quả công việc, nhưng nếu bạn làm giỏi, nó sẽ yêu cầu bạn làm nhiều hơn chứ không phải cho bạn nghỉ sớm. Chính vì vậy, tôi ví KPI là chiếc chip gắn vào não người lao động để đo hiệu quả công việc. Một thế giới quá bất công cho các quốc gia đang phát triển.