Dân buôn bắt chước nhau vào thị trường

Mục tiêu của dân buôn là lợi nhuận, nhiều dân buôn có kinh nghiệm, nhưng phần lớn là không có kinh nghiệm. Sự quyến rũ của lợi nhuận quá cao nên nhiều dân thường trở thành dân buôn không có kinh nghiệm, họ muốn trở thành một phần của thị trường nhưng kiến thức không đủ để xử lý khi vấn đề xảy ra, như thị trường hỗn loạn họ không biết phải làm sao. Họ chạy theo tin tức và chạy theo những người khác để tự đưa ra quyết định không có kiến thức về thị trường hàng hoá.

Phi vân là một nhân viên văn phòng, tốt nghiệp đại học chuyên ngành ngân hàng, sau khi tốt nghiệp Phi vân được tuyển dụng vào vị trí nhân viên trong một ngân hàng nhà nước, vì công việc quá bận rộn với mức lương đủ sống, Phi vân từ khi ra trường đi làm cũng được 3 năm, nhưng công việc không mấy thích thú vì quá gò bó. Phi vân có một người Chị hai, công việc của Chị hai là dân buôn, phải đi tới nước này nước kia để tìm kiếm hàng hoá nhập về nước bán, Phi vân thấy công việc của Chị hai quá thoải mái và tự do và còn có tiền dư dã để tiêu xài trong khi đó Phi vân từ sáng sớm phải mặc những bộ đồ vest rồi đến công ty để làm việc. Cô gái được học trường lớp bài bản bắt đầu lân la đi buôn tìm kiếm tự do. Lần đầu đi buôn Phi vân phải tạo và tìm mối quen, bằng cách cô phải mua hàng ở mấy chủ hàng sỉ. Những người bán sỉ họ không thích bán cho những người mới bởi vì người mới họ hỏi quá nhiều và những câu hỏi quá ngây ngô, Phi vân làm trong công ty hàng ngày Cô tiếp xúc với những đồng nghiệp có trình độ, đồng nghiệp họ dùng lời nói nhỏ nhẹ, nhưng ngoài chợ họ không biết cách nói chuyện theo cách đó, họ luôn nói theo cách nhanh nhanh lên, hàng bán buôn mà cứ đụng vô, lục lung tung, mua ít mà hỏi nhiều quá. Nhiều bà cô bán hàng theo kiểu không muốn bán, muốn lấy tiền nhưng mặt cắm vào điện thoại. Hỏi họ cũng không thèm trả lời. Chợ búa là nơi tấp nập, người này thúc dục người kia nhanh nhanh, lẹ lẹ. Vì ở chợ phần lớn dân buôn ít qua trường lớp được học vấn chữ nghĩa. Họ được bạn bè, cha mẹ dẫn đi rồi dần dần quen việc sau đó mở sạp bán. Phi vân cũng như họ nhưng Phi vân được học hành, được đào tạo trong công ty khi Phi vân làm nhân viên ngân hàng. Sau khi rời ngân hàng hình như Cô không còn áp dụng được gì ở Chợ búa này.

Có những lúc Phi vân phải nghẹn ngào với bà cô bán hàng vì lần đầu gặp nói chuyện buôn bán vui vẻ, đến khi Phi vân về nước Cô liên lạc thì bà cô không trả lời, nhắn tin bà im lặng, tìm đủ mọi cách thức liên lạc nhưng biệt vô âm tính. Sau đó Phi vân phải nhờ người bạn đến chổ quày hàng mới biết bà cô làm biếng trả lời điện thoại với lu bu nên cũng không trả lời. Ở chợ nhiều bà cô không rành công nghệ, nên ở xa nói mà chụp hình sản phẩm là chờ một hồi lâu bà gởi cho cái hình chả thấy màu đen hay màu xanh. Nói chụp lại bà cúp máy ngang luôn. Nhiều sự cố sau đó cũng vượt qua, Phi vân cũng cố gắn làm nhưng công việc bán buôn cũng không phát triển cho mấy, vì bạn hàng bán buôn họ ít giữ chữ tín, với họ bán buôn phải có mặt nói chuyện đưa tiền liền họ mới vui vẻ. Nhiều lúc hứa với khách có hàng đến ngày lấy hàng họ báo không có hàng vì xưởng cung cấp gặp trục trặc chưa ra hàng được. Những vấn đề này không lường trước được, vì hầu hết xưởng họ cũng làm việc bị phụ thuộc những đơn vị gia công phụ trợ. Một sản phẩm làm ra phải hơp tác với nhiều đối tác làm những chi tiết khác để hợp thành một sản phẩm hoàn thiện để có mặt trên thị trường, một khi một trong chuỗi đó chậm tiến độ sản phẩm cũng không ra được thị trường.

Phi vân đi làm công ty lớn quen rồi họ làm việc có tiêu chuẩn, họ có công thức, những vấn đề hầu như đã có người cùng nhau trong tổ chức họ giúp sức nhau, còn dân buôn cô phải tự đi xử lý một mình, tất cả dựa vào cảm tính để xử lý vấn đề.

Dân buôn họ không điều khiển được cảm xúc, khi có vấn đề họ hay bị cảm xúc chi phối, lúc mua hàng trả tiền họ rất vui, khi gặp vấn đề họ thường tìm cách né tránh để không muốn chịu trách nhiệm. Phần lớn họ không học luý thuyết, họ bắt chước người khác làm rồi chạy ra làm, cũng có người trước đó làm công cho chủ, sau khi làm việc được chủ dạy, họ thấy công việc kinh doanh dễ dàng, họ thấy được lợi nhuận lớn chủ mang lại, họ nảy sinh ý định và cố gắn sau đó ra tự mở tiệm cạnh tranh với chủ.

Không có chiến lược rõ ràng vì thị trường người mua theo mùa, bắt chước nhau nên có khi hàng hoá dồi dào không ai mua vào giá xuống rẻ như cho, đến khi thị trường người này mua, người kia mua vào ai cũng bắt chước mua theo để treo trong quày hàng bán. Họ không biết bán được không nhưng vẫn cứ mua vào. Đôi khi hàng hoá không có thì bắt đầu chạy đi tìm mua cho có, rồi giá bắt đầu tăng lên họ cũng mua vô. Nhưng họ không biết đầu ra bắt đầu thay đổi mẫu mã nên khi mua vào ở thời điểm hàng hết model, hết thời rồi lại bị chôn vốn vì hàng bán ra không được. Kinh doanh chạy theo đám đông, bắt chước nó đã trở thành một phần của đời sống dân buôn truyền thống cũng như hiện đại ngày nay

Để lại một bình luận