Dự là hôm nay có triển lãm Hàng may mặc và hàng điện tử từ ngày 22 đến ngày 24 tháng 4 năm 2026. Hôm nay là ngày đầu tiên triển lãm mở cửa. Năm nay đơn vị tổ chức có hơi ít công ty, nhà máy đăng ký gian hàng trưng bày. Tôi chỉ đi vào và vài vòng đã lấy được hết thông tin nhà cung cấp.
Trước khi tôi đi đến triển lãm, tôi thường mang theo một balo và một chiếc túi nhỏ đeo trước ngực.
Đồng phục tôi mang theo thường là một balo nhỏ đeo sau lưng và túi nhỏ đeo trước ngực. Tôi thấy như vậy tiện hơn khi gặp nhà cung cấp: tôi có thể đưa sản phẩm mà tôi cần họ cung cấp, hoặc tôi đang tìm.
Còn balo thì tôi để dành, nếu họ có sản phẩm mẫu thì tôi sẽ lấy để cho vào balo phía sau.
Không khí và không gian triển lãm lần này hơi ít gian hàng, nên ban tổ chức cho thêm các ngành nghề khác không cùng vào chung: vừa may mặc vừa điện tử, rồi cả hàng thủ công mỹ nghệ. Nhiều khi một lần tôi đi, tôi muốn tập trung vào sản phẩm may mặc thì lại không thích gặp những đối tác ngành điện tử, vì nó làm tôi không có thời gian chuẩn bị. Khi mình gặp nhà cung cấp hàng điện tử, mình phải có nhu cầu đồng thời chuẩn bị đồ liên quan mới ngồi nói chuyện với họ được.
Có sản phẩm mới thì dễ nói chuyện hơn, vì phần lớn nhà cung cấp họ sản xuất nhiều sản phẩm mà diễn tả rất khó. Thay vì mình cầm hàng mẫu đưa cho nhanh.
Còn hàng may mặc thì tôi chuẩn bị phụ liệu sẵn mang theo, nên tôi nói chuyện dễ dàng hơn rất nhiều.
Trong lúc tôi đi loanh quanh xem, thì được 2 bạn trong ban tổ chức mời phỏng vấn.
Có lẽ họ thấy cách tôi ăn mặc cũng chuyên nghiệp nên mời tôi phỏng vấn. Cuộc phỏng vấn với ban tổ chức, tôi đồng ý ngay. Đứng tại chỗ để họ hỏi, tôi trả lời. Thật sự họ chỉ muốn hỏi thăm ý kiến khách hàng về sản phẩm của họ, mục đích là cải thiện hơn cho lần tổ chức tiếp theo. Tôi trả lời phỏng vấn cũng khoảng 10 câu hỏi.
Tôi thích cách họ hỏi: họ cho tôi thời gian để trả lời, không ngắt lời. Họ muốn có thời gian để nghe khách hàng đóng góp ý kiến. Tôi cũng nhiệt tình nói quan điểm riêng của mình về khâu tổ chức, về khách hàng, về các chủ gian hàng. Và dĩ nhiên cuối cùng, tôi cũng cố gắng nói với họ rằng họ nên tìm kiếm thêm khách hàng, để chúng tôi có nhiều cơ hội tiếp cận với nhà cung cấp.
Sau buổi phỏng vấn, tôi tiếp tục đi xem các gian hàng chưa tham quan. Cuối cùng tôi thấy có một quán nước, quán cafe “Chú Long”. Tôi ghé mắt nhìn và thấy có anh Long đang pha cafe cho khách.
Tôi thường uống cafe buổi sáng, nên hôm nay tôi không muốn uống cafe. Tôi bỏ đi. Khi bỏ đi một đoạn, tôi quay lại với mục đích tôi đến bắt tay chào hỏi anh Long. Vì tôi biết anh, hầu như ai cũng biết cafe muối của chú Long.
Tôi đến trước quầy tính tiền để mua cafe. Lúc đó anh đi ra, tôi vỗ vài vai và chào anh. Anh đi lòng vòng ngay chỗ tôi. Tôi mới nói với anh và đưa ra yêu cầu:
“Tôi muốn uống cafe, nhưng tôi muốn đích thân anh pha.”
Anh nói sẵn lòng và vào quầy đích thân pha cho tôi 1 ly cafe. Trong lúc anh pha, tôi hỏi: “Anh muốn uống gì?” Tôi muốn mời anh một ly. Và tôi nhận được câu trả lời: “Em cũng có 1 ly cafe rồi.”
Tôi cười và chờ ly cafe được pha. Tôi nhận ly cafe từ tay anh và hỏi: “Bao nhiêu tiền?” Anh trả lời: “Ly này em mời anh.” Anh lớn hơn tuổi tôi nhưng anh lại nói “em mời anh”, rằng ly này em mời không trả tiền.
Tôi ồ và bắt tay cảm ơn. Tôi cầm ly cafe và rời quầy.
Trong đầu tôi cũng muốn quay phim chụp hình, nhưng tôi nghĩ: mục đích quay phim chụp hình với anh để làm gì? Câu trả lời trong đầu tôi là: mục đích đi khoe với người ta rằng tôi đã gặp anh Long và anh là người pha cafe cho tôi. Lúc này tôi không còn muốn chụp hình làm kỷ niệm nữa, vì tôi cũng không thích dùng hình ảnh người khác để đi khoe.
Khoảnh khắc chỉ là một cuộc gặp gỡ trên con đường tôi đi—có thể gặp nữa hay không gặp không quan trọng với tôi. Việc trải nghiệm một hình ảnh đẹp từ chính hành động của mình và hành động của đối phương mới giúp tôi phát triển bản thân.
Thứ nhất, mình đừng ngại ngùng gặp gỡ những người đi qua cuộc đời mình, vì khoảnh khắc rất nhỏ nếu bỏ lỡ có thể mình sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ trên đời. Thay vì đó, mình hãy gặp gỡ đi. Việc được hay không được chấp nhận cũng không vấn đề, nhưng một điều nó giúp mình có hành động khi não mình muốn làm: nó đánh tan hết tất cả sự ngại ngùng để tiến về phía trước.
Đây là cách chúng ta trưởng thành: càng tiếp cận càng va chạm ở thực tế mới giúp mình mạnh dạn hơn, học hỏi được nhiều hơn. Nếu trong trường hợp này tôi không tiếp cận, không đặt yêu cầu thì làm sao biết mình đã và đang chạm với một người và được nhận cảm giác tác động ngược?
“Tác động ngược” nghĩa là khi mình tác động/hành động với một người hoặc một vật, thì vật hoặc người đó sẽ có phản lực lại với mình. Có thể phản lực là tích cực hay tiêu cực—điều đó không quan trọng. Quan trọng là mình thấy được, giúp não mình nhận thấy: nhìn thấy điều đó. Nó giúp mình học hỏi thực tế và ý nghĩa hơn rất nhiều so với sách vở.
Thực tế nó khác xa với sách vở. Thực tế nó cần phải có cảm xúc. Cảm xúc mới giúp mình học được bài học nhớ đời.
Lần sau nếu gặp trường hợp như thế này, mình sẽ tìm cách tiếp cận và nói chuyện không cần phải kết giao làm ăn. Gặp chỉ để tiếp cận và tạo cảm giác mạnh mẽ. Khi mình tiếp xúc với nhiều người, mình sẽ thấy thế giới này giao tiếp rất quan trọng. Nó ảnh hưởng đến thành công rất nhiều.
Thêm một điều nữa: mình đừng quan trọng nói chuyện với người đó mình đạt được gì, hay họ đạt được điều gì. Chỉ cần nói một vài câu. Có thể gặp lại hay không không sao, không cần gặp cũng không sao.
Một câu chuyện tôi muốn kể nữa: Khi tôi tham quan triển lãm xong lúc này cũng khoảng 3 giờ chiều. Tôi cần phải về sớm để đón con tôi: tụi nó đang ở trường và chờ tôi đến đón.
Trong lúc lấy xe ra khỏi bãi xe, có một anh thanh niên khi lấy xe ở cổng quẹt thẻ thanh toán. Anh ấy lấy điện thoại quẹt mã thanh toán, vài lần không thanh toán được. Vì tôi đứng phía sau anh nên tôi hơi ngại, nên tôi đưa xe ra chỗ để xe đồng thời quay đầu về phía anh và nói: “Sorry, I can’t connect internet.”
Tôi tiến đến chỗ quẹt thẻ. Tôi đưa tiền luôn cho anh và nói rằng tôi trả tiền rồi. Tôi nói bằng tiếng Anh. Anh đưa điện thoại về phía tôi. Tôi biết là anh muốn trả tiền cho tôi, nên tôi nói không sao. Tôi ra xe và rời đi.
Đôi lúc anh gặp tôi cũng là một hành trình cho anh ấy khi ra đường, gặp tôi và anh cũng trải nghiệm được người tốt như thế nào. Mặc dù chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại, việc mình hành động không cần người khác trả ơn, không cần giá trị ở mình hay ở người đối diện—nhưng ai cũng để lại ấn tượng.
Đây chính là bài học cuộc đời mà chúng ta tự học để trưởng thành.