Nhiều bài nhận định của tôi liên quan đến cảm xúc trong giới dân buôn. Nhiều xưởng sản xuất họ tạo ra những sản phẩm cực đẹp, cực tốt, nếu theo giới chuyên gia trong ngành họ đánh giá là siêu đẹp nhưng khi mang ra thị trường không ai thèm mua vào. Còn nhận được nhiều lý do là biết là hàng đẹp nhưng khách họ không chịu mua, có chào rồi nhưng không ai thèm để ý. Ngược lại có những loại sản phẩm lỗi nhiều, chất lượng kém mà khi ngấp nghé chưa tung ra thị trường thì đã được mua hết từ trước rồi.
Khi tôi sản xuất ra một cái nón kết, có một đợt tôi tìm được một loại vải thật đẹp, thuộc hạng chất lượng cao, tôi tâm huyết để tạo ra một cái nón chất lượng và thẩm mỹ, mọi khi tôi hay đưa hàng đến các xưởng gia công, nhưng lần này tôi trực tiếp chở hàng đến xưởng in gia công và trực tiếp nhìn họ in lên từng chi tiết sản phẩm của tôi, cái nào lệch đích thân tay tôi chỉnh lại. Khi mang hàng về xưởng tôi cũng bắt tay vào sản xuất cùng thợ, tôi vừa làm vừa coi ngó để không cho sản phẩm bị lỗi khâu nào. Phải mất 1 tuần sản phẩm mới vào bao để sẵn sàn đưa ra thị trường. Tôi bắt đầu chụp hình gởi đi đến những người khách mối nhưng họ không trả lời tin nhắn của tôi, vì tôi không muốn ôm hàng đi bỏ ngoài thị trường vì muốn ưu tiên những bạn hàng lâu năm. Tôi chờ hai ngày nhưng không thấy họ trả lời có muốn lấy hàng không, có người nhắn tin trả lời: hàng đẹp quá. Nhưng mua thì họ không lấy. Tôi chờ lâu sốt ruột tôi mới gọi điện hỏi sao không lấy hàng. Họ mới trả lời: cũng gởi hình cho khách mà không thấy khách của họ hồi âm nên hị họ cũng không lấy hàng về trữ. Cuối cùng tôi đành bỏ lô hàng vào kho, chờ khi nào thị trường cần hay bán rẻ để lấy lại vốn.
Cũng có trường hợp ở thị trường này người ta không thèm loại hàng này, nhưng thị trường khác họ lại đi săn lùng tìm cho ra bao nhiêu cũng mua. Nên sau này tôi rut kinh nghiệm nghiên cứu kỹ thị trường trước khi sản xuất. Lúc tôi ở bên Philippines tôi sống gần gũi với người Philippines. Ở đó họ dùng loại máy giặt bán tự động, sau khi họ ngâm đồ trong thau có hoà trộn xà phòng và chà bằng tay cho đến giai đoạn vắt họ mới đưa vào máy giặt dùng để xả đồ quay ly tâm để tách nước khỏi quần áo. Nhưng ở Việt nam người ta mặc đồ xong cho thẳng vào máy giặt, đến khi đầy lồng giặt họ cho xà phòng, nước xả vào hộc sau đó bấm nut. Chờ đợi tầm 30 phút đến 45 phút. Thời gian đó họ làm việc khác. Sau khi máy giặt xong phát tiếng bip bip bip tức xong. Chỉ cần làm công đọn lấy ra đi phơi. Tôi vào các siêu thị ở Philippine họ bán rất nhiều máy giặt bán tự đông. Nhưng ở việt nam họ không bán máy giặt bán tự động, tất cả máy giặt bày bán ở Việt nam là loại tự động.
Các hãng sản xuất họ cũng khôn ngoan họ biết máy giặt tự động giúp con người bớt thời gian nhưng họ phải theo nhu cầu thị trường mà nơi đó người tiêu dùng họ ưa chuộn loại nò họ sản xuất bán đúng thị trường đó. Họ cũng khuyên nên hay không nên, vì họ làm mục đích vì tiền. Ai cần tui cung cấp, còn việc tốt hay xấu tui không quan tâm. Các hãng họ quan tâm đến lượng hàng bán ra, bán ra cao họ làm nhiều, không ai mua họ cắt không làm nữa. Nên hàng hoá tốt xấu trên thị trường không ai quan tâm, họ quan tâm là sản phẩm đó người tiêu dùng cần hay không. Các nhà sản xuất họ không có thời gian đi dạy người tiêu dùng cách lựa chọn sản phẩm khôn ngoan, không cần thiết, vì người mua là khách hàng họ là vua.