Chuyến Bơi Biển Vũng Tàu

Chúng ta bơi hồ, bơi sông, thậm chí bơi biển; mỗi cảm giác đều khác nhau. Nhưng khi chọn trải nghiệm bơi biển, hành trình này thường là khó hơn, khi chúng ta đã tự tin ở hồ và sông. Biển là nơi mà chúng ta muốn khám phá để hiểu rõ bản thân hơn.

Hiện tại, nơi ở của tôi là Sài Gòn, nơi chỉ có hồ bơi để chúng tôi thường xuyên luyện tập. Còn sông hồ thì phải đi Bình Dương hay quận 12, nơi có những vùng nước sạch. Tôi đã trải nghiệm bơi sông và hôm nay, tôi đã trải nghiệm bơi biển. Bắt đầu hành trình tìm hiểu thông tin trên các hội nhóm bơi biển, tôi phát hiện một nhóm bơi biển thường xuyên, dẫn đầu là bạn Nguyễn Nam.

Lý do tôi liên lạc với Nam là vì trên lịch sử Facebook, Nguyễn Nam đã có nhiều hoạt động bơi thực tế trên biển. Tôi thấy rõ qua những đoạn video mà anh đăng tải, khi anh bơi cùng những người mới, cách anh dẫn dắt họ. Đây là cách mà tôi đánh giá một người có thực sự là bơi biển chuyên nghiệp hay không; dựa vào những dấu ấn ghi lại, chứng minh họ có thể dẫn dắt một người bơi mới như tôi. Tôi chưa từng bơi biển, nên nỗi sợ ám ảnh tôi rất nhiều. Nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu tôi, như: “Nếu tôi bơi dưới biển, lỡ có con gì ở dưới đó thì sao? Nếu bị nước ngầm cuốn đi thì làm sao? Người dẫn đường bơi cho tôi có thật sự tin cậy không?” Nỗi ám ảnh sợ hãi khiến tôi khó quyết định tìm kiếm người hướng dẫn hay dẫn đường. Tôi cố gắng tìm kiếm câu trả lời tốt nhất, nhưng hầu như đáp án đều như nhau: nỗi sợ bơi biển là điều bình thường mà ai cũng gặp.

Cuối cùng, tôi quyết định chọn Nguyễn Nam làm người dẫn đường cho chuyến đi bơi biển đầu tiên. Qua Facebook, tôi đã liên hệ trực tiếp với Nam: “Chào Nam, anh muốn luyện tập bơi biển. Anh rảnh thứ 7, chủ nhật em có sắp xếp được không?” Nam trả lời: “Được anh.” Tôi không phân vân gửi Facebook và YouTube cho Nam để đánh giá năng lực. Không ngờ sau đó, Nam báo chi phí thuê cano siêu tốc cho tôi. Tôi mới trả lời: “Không cần đâu Nam, chỉ cần chèo SUP được rồi.” Nam đáp lại rằng nếu bơi bình thường thì không cần phí gì cả, bơi với nhóm cho vui. Thật tình, Nam đánh giá tôi quá cao, vì anh nghĩ tôi thích bơi theo kiểu chuyên nghiệp nên đã đặt cho tôi tour có nhiều hỗ trợ. Sau đó, tôi chọn bơi gần bờ, kiểu dễ nhất cho tôi, và Nam đồng ý.

Chuyến đi bắt đầu lúc 10 giờ sáng. Tôi đi xe máy ra bến xe Sài Gòn, đặt ở sân bay Tân Sơn Nhất để đi Vũng Tàu. Tôi phải lén vợ mang balo lên vai, nhét vội vài bộ đồ. Đi vội quá, tôi quên mang kính bơi, may mà lúc đi thang máy, tôi nhớ lại và vào lấy kính. Khi xuống nhà xe lấy xe, tôi bị vợ đưa con đi học về phát hiện tôi mang balo; cô ấy nghĩ chắc tôi đi đâu đó.

Chạy xe máy ra bến xe đi Vũng Tàu bằng xe limousine 200k. Ngồi thoải mái ba tiếng đồng hồ thì đã tới Vũng Tàu lúc 12 giờ. Tới nơi, tôi xuống xe và ghé vào làm một đĩa cơm tấm. Giờ chờ đến 3 giờ cũng hơi lâu, tôi ghé vào quán cà phê trên đường Bacu và Quan Trung. Trong lúc chờ đợi, tôi ngồi vật vờ như thời chưa có gia đình, thường quẩy balo trên vai đi đến nơi tôi muốn. Ở Vũng Tàu, thời tiết nắng nóng nhưng gió rất mát. Ngồi cà phê một lúc thì điện thoại hết pin, tôi vào hỏi chủ quán thì không có sạc giống máy tôi. Tôi phải tìm cách sạc điện thoại trước khi hết pin. Bước vội vào một hội chợ kế bên, tôi thấy một anh bán sạc điện thoại.

Tôi muốn mua sạc điện thoại, nhưng thực tình nghĩ mua về rồi cũng vứt đi vì nhà tôi quá nhiều cục sạc. Tôi mới ngỏ ý với anh chủ: “Em sẽ mua cục sạc này. Nhưng sau khi sạc xong, em muốn để lại cho anh bán và dĩ nhiên em sẽ trả tiền.” Sau khi nghe tôi nói, anh rút cục sạc cũ mà anh đang sạc đưa cho tôi mượn, lấy tiền cọc 100k. Tôi mang về quán cà phê sạc, vừa chờ vừa tìm ghế nằm nghỉ một chút. Sắp 3 giờ, Nam gọi cho tôi: “Em tới rồi, anh ra đi.” Tôi quay lại trả cục sạc cho anh chủ.

Tôi nói: “Em trả lại cục sạc đây.” Nhưng bạn biết không, anh không lấy tiền. Tôi nói: “Anh lấy đi đừng ngại, không thì coi như tôi mời anh ly cà phê.” Anh đáp: “Tôi không uống cà phê.” Tôi không biết làm sao để trả tiền cho anh. Tôi cảm ơn anh và đi đến chỗ Nam đang chờ.

Chúng tôi bắt đầu chạy tới điểm hẹn, thay đồ, thử máy quay, khởi động trước khi bơi. Vài phút sau, mọi người bắt đầu đến đông hơn; những anh chuyên bơi biển nhìn là biết liền, họ dường như bơi thường xuyên. Tôi quan sát và nhận thấy ai cũng biết Nam. Chúng tôi bắt đầu lội xuống biển, mọi người bắt đầu bơi, tôi cũng bơi theo. Họ bơi một mạch, còn tôi phải chật vật tìm hướng bơi. Nhiều lần ngóc đầu lên không thấy ai, chỉ thấy biển bao la, khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Tôi tiếp tục bơi, vừa bơi vừa quan sát, lỡ mình không bơi dọc bờ mà bơi ra khơi. Khi nghĩ đến đoạn này, tôi bắt đầu đổi kiểu bơi ếch để định hướng lại.

Tôi nhìn không thấy ai bơi cả, chỉ thấy những người tắm biển trên bờ và tòa nhà mà Nam dặn tôi: “Khi anh bơi, anh cố gắng nhìn vị trí tòa nhà này để không bị lạc hướng.” Tôi bơi tiếp, không mở mắt vì không muốn nhìn xuống đáy biển tối thui, sẽ làm mình sợ hơn. Bơi được một đoạn, tôi mới thấy Nam. Anh không bơi theo mọi người mà đứng chờ tôi. Chúng tôi tiếp tục bơi ra cùng mọi người. Bơi được một đoạn, Nam đã bỏ xa tôi khá nhiều, nhưng tôi không quan tâm, cứ bơi, thả lỏng để hồi phục sức khỏe.

Cuối cùng, chúng tôi hẹn nhau khi bơi tới tòa nhà này thì dừng lại. Tôi ngước lên nhìn thì thấy Nam vẫn bơi về phía trước. Tôi nghĩ giờ mình bơi vào bờ để kết thúc chuyến đi, nhưng sau đó tôi muốn tiếp tục vượt lên khả năng vì mình còn sức bơi. Chúng tôi bơi thêm một đoạn nữa. Đến đoạn cuối, Nam chờ tôi. Chúng tôi bắt đầu ngóc đầu lên nói chuyện. Nam vui vẻ hỏi mọi người: “Bơi tiếp không?” Tôi nói: “Thôi, mình vào đi.” Nam và mọi người quyết định bơi vào. Đoạn bơi vào bờ rất thú vị. Khi hoàn thành chặng đường, lúc bơi vào bờ, nước đẩy vào rất nhanh. Tôi ghé mắt nhìn xuống nước thấy những hạt bụi cát nhỏ qua kính bơi, giống như mình đang bay trong nước. Tôi lướt trong nước, thấy bụi nước chảy ngược ra, cảm giác mình đã sắp về đích và hoàn thành chuyến đi. Tôi lướt trên những con sóng đưa vào bờ, thả chân xuống đã chạm cát. Chuyến đi bơi đã hoàn thành.

Chúng tôi lên bờ thay đồ, lúc này đã 16:30 chiều. Nam đưa chúng tôi đi uống nước, ngồi nói chuyện mới biết Nam cũng có nỗi sợ giống như tôi nhưng anh ấy đã vượt qua. Giờ Nam đã trở thành người điêu luyện trong bơi biển và đang theo đuổi con đường trở thành huấn luyện viên, tổ chức những chuyến bơi cho mọi người. Đây cũng là một công việc ý nghĩa, mang lại giá trị lớn cho mọi người, trong đó có tôi.

Giờ tôi đang ngồi trên xe về Sài Gòn, lúc này đã 19:32 ngày thứ 7, 4 tháng 10 năm 2025. Vũng Tàu có lẽ là nơi tôi sẽ ghé lại nhiều lần hơn nữa. Hẹn gặp lại trong những chuyến đi sắp tới. Lần sau, tôi sẽ dẫn vợ con đi theo. Lần này tôi đi một mình vì vợ tôi không thích tôi đi bơi. Đôi khi trong gia đình, họ hay cản trở, nhưng tôi muốn vượt qua những cản trở này, vì đó cũng là một phần làm chúng ta bị hạn chế. Không sao, vượt qua nhiều cản trở, tôi mới là người dẫn đường mạnh mẽ cho gia đình và con cái của mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *