Hôm qua, tôi bắt xe từ Sài Gòn đến sân bay Tân Sơn Nhất. Nếu từ Sài Gòn đi Vũng Tàu, nên đợi ở đường Phạm Văn Hai, đoạn gần công viên Hoàng Văn Thụ. Đi xe Toàn Thắng, chuyến cuối cùng là 23:00 và chuyến đầu tiên là 4:00 sáng. Kế hoạch của tôi là đi vào buổi tối để xuống Vũng Tàu vào khuya, ngủ một giấc và sáng dậy sẽ bơi thoải mái hơn so với việc đi sớm. Vì đi sớm phải dậy sớm lúc 2 hay 3 giờ sáng, khó dậy mà phải tất bật đi làm khiến mình mệt. Đến nơi phải 6 hoặc 7 giờ sáng, lúc xuống bơi thì mặt trời đã lên cao, nắng chói khó bơi và rất nóng cho da.
Trước khi đi, lúc 8 giờ tối, tôi gọi điện đặt xe và cùng lúc đó tôi cũng book khách sạn gần địa điểm bơi để sáng dậy đi bộ đến điểm bơi, vừa tập thể dục vừa tiện lợi không bị trễ giờ. Kinh nghiệm của tôi là lên Agoda để book khách sạn gần và giá rẻ. Tôi tìm được khách sạn giá 130 ngàn một đêm. Phần lớn các khách sạn lớn đều có đăng ký trên Agoda, nên giá họ đưa ra rẻ hơn so với việc đến tận nơi đặt phòng, vì lúc đó có thể mắc tiền và không biết phải làm sao nếu họ hết phòng. Vũng Tàu vào thứ 5, tôi nhìn trên google map thấy rất nhiều khách sạn với giá 200k một đêm. Đến nơi, tôi ngủ một đêm, sáng đi mang balo theo là xong. Vì tôi là đàn ông nên việc ra ngoài đường ngủ ở đâu cũng được, miễn sao không bị muỗi chích khó ngủ thì chỗ nào cũng có thể ngả lưng nghỉ ngơi. Tôi may mắn book được khách sạn có một mình ngủ một đêm mà họ cho tôi tận một phòng gia đình. Tôi đến lịch sự, không lấy khăn hay dụng cụ của họ để dùng. Tôi vào như thế nào, bước ra cũng như vậy, tất cả vật dụng tôi không muốn họ phải dọn cho tôi.
Vào ngủ một đêm, sáng ra điểm tập trung ngay biểu tượng Vũng Tàu là tháp Tam thắng mới xây, nó ở bãi sau ngay đường Thùy Vân. Chúng tôi hẹn nhau lúc 6:30 sáng. Đúng 5:30 tôi đã có mặt. Tôi không thích trễ, nhưng đến quá sớm cũng không biết làm gì, tôi đi tới đi lui chờ đợi, hơi mệt và cũng không biết mọi người có tới không nữa. Tôi đợi đến 6:00 thấy những nhóm bơi khác họ bắt đầu đi lên vì họ bơi sớm, tôi nóng ruột chờ đợi nhóm mình đến nhưng chưa thấy ai, mặt trời bắt đầu lên cao, ánh nắng chiếu vào da cảm thấy nóng. Những nhóm bơi trước chắc 5 giờ họ đã bơi rồi. Những bác lớn tuổi họ bơi xa bờ nhưng tôi thấy họ không cần phao lớn như tôi. Tôi quan sát, có người cầm miếng xốp, có người cầm chai nhựa loại chai 5 lít đựng nước giặt. Họ mặc quần ống rộng đi lên ướt nhũn, nên tôi thấy không vấn đề gì cho việc đồ đạc quá chuyên nghiệp, quan trọng là thích bơi và bơi tập thể dục hình thức không quan trọng.
Qua đây, tôi cũng nghĩ rằng không phải cứ chọn loại đồ bơi mắc tiền mặc bơi mới tốt, cái quan trọng là mình luyện tập thường xuyên thì sẽ dễ dàng quen với việc bơi lội. Khi nào, thời điểm nào, có gì dùng nấy, sẽ dễ dàng hơn, giúp cho tâm lý thoải mái và dễ bơi hơn. Khi quá chú trọng hình thức, nhiều khi đi mình không chuẩn bị kịp, sẽ thiếu kính bơi, thiếu nón bơi, thiếu phao bơi, rồi máy quay hình, cục sạc… Có quá nhiều thứ sẽ làm mình bị phân tâm, trong khi đó chỉ cần chuẩn bị kính bơi và phao bơi là đủ. Những cái râu ria kia không cần thiết nên loại bỏ để bớt cảm giác hối tiếc khi quên đồ. Nhiều lúc cái không cần thì mang theo, cái cần như kính bơi bị quên thì coi như lỡ chuyến đi. Tôi thích thoải mái và nhẹ nhàn hơn.
Sáng nay, Nam đến trễ 10 phút nên chúng tôi bơi trễ. Nam đến có chuẩn bị sub, đồ quay phim, còn tôi chuẩn bị bơm hơi vào sub và pin cho các thiết bị khác mất tầm 15 phút. Sau đó, chúng tôi bê nguyên chiếc sub nặng tầm 30kg xuống biển. Trong chuyến bơi có cả những bạn từ Sài Gòn xuống bơi chung, tôi nhận ra Nam chuẩn bị rất chu đáo nhưng ít người bơi quá cũng tiếc cho việc chuẩn bị vì việc chuẩn bị công phu nhưng số người tham gia ít quá cũng tội nghiệp cho mấy bạn của Nam. Chúng tôi đeo phao vào và bắt đầu bơi ra khơi. Lúc tôi bơi ra, những mét nước đầu tôi bắt đầu có những suy nghĩ: lỡ mình đang bơi mà đuối sức thì sao? Những suy nghĩ bắt đầu khi tôi mới khởi đầu bơi. Đến điểm tập kết ngoài xa, chúng tôi dừng lại. Mọi người được Nam phổ biến chuyến bơi và quy tắc an toàn. Chúng tôi bắt đầu bơi theo sub, trên sub có vợ Nam bơi theo, vừa chèo sub vừa giúp chúng tôi quay phim.
Chúng tôi bắt đầu bơi dọc bờ biển. Tôi bơi mãi, những chục mét đầu là khoảng thời gian dễ bỏ cuộc nhất vì chưa có thành tích. Tôi bắt đầu bơi theo những người bơi trước, họ bỏ xa tôi khoảng chục mét. Tôi bơi theo họ, nhìn những chiếc phao màu vàng tôi bơi theo. Bơi đến tầm 100 mét, kính bơi bắt đầu bị mờ, tôi không thể nhìn đường để bơi, buộc phải bơi lại sub để chỉnh kính bơi. Phải mất thêm vài phút sau đó tôi mới bơi tiếp được. Kính bơi cũng là điều quan trọng để chuyến bơi tốt hay không, vì khi bơi chung với đồng đội, mình bơi chậm họ sẽ không đợi mình, và khi mình bơi chậm quá mình cũng bị lo lắng, ảnh hưởng không tập trung vì sợ bị bỏ lại phía sau hay sợ lạc đường.
Tôi bơi một đoạn nữa, đang bơi ngon lành thì bị sứa làm ngứa mình, ngứa nhất là vùng nách khi bơi rất khó chịu. Nhưng kinh nghiệm của tôi là kệ nó. Giờ tôi đang viết bài này, cách mấy tiếng từ lúc bơi xong, da tôi không có cảm giác gì, không một chút hồi âm của sứa. Nên việc bơi bị sứa ngứa thì kệ. Tôi bơi khi thì làn nước ấm, khi thì lạnh. Chính vì vậy tôi mới thấy mình vượt qua nhiều vùng nước, nghĩa là tôi đang tiến tới. Bơi mãi cho đến khi tôi thấy mọi người dừng lại, nghĩa là đã đến đích. Tôi cũng đuổi kịp họ đến chặn cuối cùng. Đến nơi, Nam hỏi: “Sao anh Hoài, bơi tiếp hả?” Tôi trả lời: “Bơi tiếp,” nhưng Nam nói giờ bơi về nhưng ngược dòng khó bơi. Tôi chẳng nghĩ nó khó, tôi bắt đầu bơi về. Bơi được tầm 10 phút thấy mọi người lên sub, tôi cũng bơi tiếp để theo một số người bơi phía trước. Nhưng Nam gọi tôi: “Thôi, lên sub đi chứ mình bơi ngược dòng, bơi có thấy đi chút nào đâu.” Tôi leo lên sub ngồi, Nam mới giải thích mình bơi ngược dòng rất khó bơi và dễ đuối sức. Vậy là tôi mới học thêm một điều: nước biển rất mạnh mẽ hơn những gì mình nghĩ, không phải có sóng mới mạnh, mà nước êm đềm nhưng chảy ngược mình không biết mà xuống bơi rất khó về đích. Học được kinh nghiệm này để lần sau tôi bơi không bị ngược dòng.
Chúng tôi được ép lên sub để chèo vào bờ. Gần đến bờ, tất cả chúng tôi lao xuống nước bơi vào bờ. Chuyến đi tốt đẹp. Chúng tôi vào cất sub rồi đi ăn sáng, ăn sáng xong là 9:00 sáng. Nam về nhà, tôi bắt xe về luôn Sài Gòn. Kết thúc chuyến trải nghiệm.