Thiền đạt được trạng thái an yên

Khi chúng ta luyện tập thiền định, cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn. Khi gặp khó khăn và thử thách, tâm hồn ta vẫn bình an.

Ngày trước, khi còn nhỏ, mỗi lần nghe đến điều gì liên quan đến Phật pháp, giáo lý hay đạo, tôi thường tìm cách lờ đi. Những gì liên quan đến ma mị hay tâm linh khiến tôi không muốn để ý tới. Tôi không tin, và chỉ đơn giản là lờ đi mà không quan tâm. Nhiều khi, những chuyện chết chóc, cúng lễ, đi nhà thờ hay đi chùa, tôi không hiểu người ta đến đó để làm gì, vì tôi không quan tâm và cố gắng lờ đi, mặc dù trong lòng tôi vẫn có chút sợ hãi khi ở một mình buổi trưa, hay lúc đứng trước bàn thờ…

Đến khi tôi vào Sài Gòn và tiếp cận với một người Philippines, lúc đầu tôi không biết anh là mục sư. Chúng tôi trở thành bạn, sau đó anh mời tôi về nhà để truyền giáo và nghe những buổi giảng về Đức Chúa Trời. Bản thân tôi không tin vào điều đó, nhưng khi cầm cuốn Kinh Thánh và cố gắng tìm hiểu, mặc dù từ trước đến nay tôi không có khái niệm phải theo đạo. Ở Việt Nam, việc theo đạo cũng không được khuyến khích nhiều. Khi nghiên cứu, tôi mới hiểu ra rằng trong Kinh Thánh có rất nhiều điều răn dạy chúng ta trở thành những con người tốt đẹp.

Đặc biệt, trong Kinh Thánh và khi đi nhà thờ, chúng tôi được chỉ dạy cách cầu nguyện. Lúc đầu, tôi chỉ biết làm theo. Sau khi cầu nguyện, tinh thần tôi cảm thấy rất thoải mái. Nhiều lần như vậy, tôi bắt đầu tò mò nghiên cứu vì sao cầu nguyện lại mang đến cho chúng ta cảm giác bình an, an yên, và niềm tin vào Chúa. Tôi tin tưởng hơn khi gặp những người khác, tin rằng mình là một người tốt đẹp. Khi cầu nguyện, chúng ta tập trung vào một điều gì đó hoặc một ai đó, lúc đó não chúng ta hoạt động hiệu quả hơn, và những lời cầu nguyện thường tạo ra những cảm xúc tích cực, cảm giác bình yên và lòng biết ơn.

Còn thiền định cũng tình cờ đến với tôi khi vợ tôi tham gia một lớp học thiền. Mỗi buổi tối, tôi thấy vợ ngồi bất động, có một người thầy hướng dẫn online. Thời điểm đó là dịch COVID, mọi người giao tiếp qua mạng internet. Tôi không hiểu tại sao người ta lại ngồi bất động như vậy. Ngày nào, đêm nào, khi tôi đi ngủ, vợ tôi cũng ngồi như thế. Có khi sáng sớm, tôi còn thiu thiu ngủ, mở mắt thấy vợ ngồi bất động, thật kỳ lạ. Tôi từng nói: “Không lo đi ngủ sao? Ngồi chi cho mệt, thay vì ngồi thì nằm đi cho khỏe.” Hành động của vợ tôi lặp đi lặp lại nhiều lần, chính điều này khiến tôi tò mò và nghiên cứu. Những cuốn sách, tài liệu tôi đọc lúc đầu không dễ hiểu, không hiểu tại sao khi mình ngồi không suy nghĩ lại giúp não chúng ta cảm thấy bình yên.

Và hành trình tôi bắt đầu ngồi thiền, mỗi ngày 10 phút. Lúc đó, tôi không thể ngồi quá 10 phút, nên tôi hẹn giờ đồng hồ để cố gắng ngồi 30 phút. Nhưng mỗi lần đang ngồi, đồng hồ báo làm tôi giật mình. Vợ tôi cười, nhưng không sao, tôi bắt đầu ngồi và tiếp tục nghiên cứu. Thói quen ngồi thiền và kết hợp đọc sách giúp tôi biết cách tập trung hơn. Đây là phương pháp tôi tiếp cận và mở ra con đường mới để thay đổi bản thân.

Không dễ để học những vấn đề này vì chúng vô hình, và chúng ta không có tài liệu hay ai hướng dẫn đúng hướng. Mỗi tôn giáo đều muốn chúng ta theo họ, và dĩ nhiên họ không khuyến khích chúng ta thờ nhiều đạo hay thân thiết với nhiều nhóm. Đây cũng là trở ngại khiến những người trẻ không biết rằng thiền định và cầu nguyện là những việc làm đúng để thay đổi bản thân. Tôi đã thay đổi rất nhiều từ suy nghĩ đến hành vi. Khi hành vi lặp lại nhiều lần, não bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm, không còn tức giận hay lo lắng. Chỉ cần chúng ta không sợ mất mát, không sợ thất bại, và cho đi lòng nhân ái, giá trị và tình yêu đến với mọi người, thì chúng ta sẽ thấy sự bình an vô bờ. Đây là trạng thái cần phải trải qua quá trình luyện tập. Càng luyện tập lâu, bạn càng cảm thấy mình nhẹ nhàng và đạt được trạng thái an yên.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *